Thứ Sáu, 14 tháng 1, 2011

CUỘC ĐỜI VẪN ĐẸP SAO

Hôm nay tự nhiên cảm thấy trong tâm bình an đến lạ thường! Bấy lâu nghe thầy Thích Nhật Từ Giảng,con  cảm nhận được mà chưa "hành" được nhiều.
Đặc biệt là nghe các bài giảng về cách thức buông bỏ để cuộc sống hạnh phúc hơn. Thầy ví các sân hận trong người mình cũng như thuốc độc, nó làm cho mình héo mòn, ngụp lặn trong nỗi khổ niềm đau. Mình phải buông bỏ nó thì mới hạnh phúc được. Còn nói về mục đích của việc tu hành thì không phải tu để sau khi chết mình được lên cõi niết bàn, được sung sướng gi hết. Mà tu chính là làm cho cuộc sống hiện tại được hạnh phúc hơn, mà khi sống hạnh phúc thì đó là chúng ta đang sống trong cõi niết bàn.

Thật ra, từ nhỏ con cũng theo bà ngoại đi chùa đọc kinh, mà kinh phật thì dịch từ chữa Hán, nên đọc thì đọc chứ không có hiểu cái gì hết. Mà rất ít người đi chùa hiểu được kinh phật, ngoại trừ những người tu hành chuyên sâu. Người ta thường quan niệm là đi chùa để cầu xin trời phật được cái này hay cái kia. Sau này nghe thầy giảng con mới hiểu không phải như vậy. Cái mình có được hay không có được là do nghiệp của mình tạo ra, chứ hổng có trời phật nào ban phát cho mình hết.

Cám ơn thầy rất nhiều vì khi nghe các bài giảng con cảm thấy lòng mình bình an. Con đã thay đổi được cách nhìn cuộc sống tích cực hơn, và nhờ vậy con hưởng được hạnh phúc cũng như thành công hơn trong đường đời.

Thứ Ba, 11 tháng 1, 2011

CÁC MÓN CHÁO GIẢM BÉO, DƯỠNG SINH

Dạo này hai vợ chồng tui tròn quá xá. Đầu năm 2011 quyết tâm thực hiện giảm cân một cách triệt để xem sao. Tui mới sưu tầm được 100 món cháo giúp giảm cân mà còn giúp bổ khí huyết, kéo dài tuổi thanh xuân nữa. Tui đã làm thử rồi, sáng sáng hai vợ chồng húp cháo, coi bộ vừa ngon, bổ, rẻ, tiết kiệm được chi tiêu gia đình mà không kém phần lạ miệng. Ngoài ra cũng tiết kiệm được thời gian nữa (buổi tối tui bắc nồi cháo lên, để nhỏ lửa rồi đi làm chuyện khác, hoặc nấu trong nồi áp suất, vậy là sáng hôn sau có cháo "mom mom" hổng phải suy nghĩ gì hết). Đây là một số món đơn giản




Chủ Nhật, 9 tháng 1, 2011

GÁI 30 TUỔI ĐÃ TOAN VỀ GIÀ

Ông bà ta ngày xưa nói chẳng sai: "Trai ba mươi tuổi đang xoan, Gái ba mươi tuổi đã toan về già". Khi mẹ bước qua tuổi 30 cũng là năm Bé Xíu ra đời. Sức khỏe của mẹ sau khi sinh thấy xuống hằn, từ sắc diện bên ngòai cho tới khả năng tư duy đều giảm sút.
Lúc mới sinh con, mẹ lo lắng quá nhiều cho con nên không quan tâm lắm đến việc chăm sóc cho sức khỏe và bản thân của mình. Sau thời gian nghỉ thai sản 4 tháng,  mẹ phải đi làm lại. Công việc công ty tồn đọng nhiều trong thời gian nghỉ sanh, một phần vì từ trước tới giờ mẹ làm việc gì thì phải làm cho chu tòan nên lúc nào cũng phải gồng  mình. Con thì lại khó nuôi, ban đêm hay quấy khóc, ít chịu bú hay chịu ăn, không tăng cân nhiều. Mẹ lo lắng không yên, vừa phải đi làm, ban đêm lại thức lo cho con. Hai tháng sau, mẹ hòan tòan suy sụp (thể chất lẫn tinh thần). Mẹ phải nhập viện, bs nói mẹ không có bệnh gì, chỉ cần nghỉ ngơi là khỏe.
Mẹ xin nghỉ việc hẳn (buồn lắm, tiếc lắm!), nhưng sức khỏe của mẹ không cho phép. Mẹ ráng bồi bổ, nghỉ ngơi mà cũng không thấy khá hơn. Người lúc nào cũng thấy mỏi mệt như muốn chết đến nơi. Đi ra chỗ đông người hoặc chạy xe máy là đầu óc chóang váng, không làm gì được. Bi quan quá, không biết có bị cái bệnh gì nan y mà bs tìm chưa ra không. Sau này đi một ông bs tâm lý, ông ấy nói mẹ bị trầm cảm sau khi sinh. Uống thuốc một thời gian thấy có vẻ khả quan, nhưng sức khỏe thấy không còn được như trước.

Trước đây đi công tác chỗ này chỗ khia không sao, bây giờ đi xa chút thấy mệt. Mắt cũng mờ đi, răng nhai thấy bắt đầu rệu rạo, ngồi lâu một chút là đau lưng. Mẹ tự an ủi rằng " No Pain, No Gain". Những gì mình trải qua dù sao cũng giúp mình trưởng thành hơn và nhận ra được nhiều giá trị của cuộc sống hơn. Từ ngày hôm nay, mẹ sẽ tập yêu thương bản thân mình để sống khỏe và lo cho con, con nhé!

Thứ Năm, 6 tháng 1, 2011

Xíu lém

Tết năm nay là Xíu được 2 tuổi rồi. Nhanh nhỉ!
Những thán ngày vác cái bụng nặng nề và giờ phút đau đớn đã qua, bây giờ nhìn con lớn từng ngày mẹ thấy bao nhiêu nhọc nhằn tan biến hết. Con gái bây giờ lém lỉnh nhất nhà.
- Lúc Xíu 10 tháng (mới tập nói), lúc đó mới biết nói tên ba và tên mẹ. Lúc nào muốn mè nheo với mẹ thì gọi "mẹ" nhỏ nhẹ cho mẹ cảm động. Lúc nào Xíu tức giận thì vừa khóc vừa la: "Trang, Trang, Win" (Ba tên Vương nhưng Xíu nói ngọng thành Win)

Còn bây giờ thì Xíu nói rành rọt cả câu.
- Xíu thấy mẹ cầm băng vệ sinh, Xíu nói: mẹ mặc tã. Mẹ hỏi: mặc tã để làm gì. Xíu trả lời: để bịt con chim :-)

- Bà nội thấy Xíu uống nước mía, bà nói: cho nội uống với. Xíu không muốn cho, nói: chua lắm, nội không uống được đâu

- Bà cố già rồi (gần 90 tuổi rồi) mà Xíu còn bắt bà cố ẵm. Bà nói để bà dẫn đi chứ ẵm mệt lắm. Xíu cứ đi được một hai bước rồi giả bộ khụy xuống té để buộc bà cố bế đi chơi.

- Xíu Hát http://www.youtube.com/watch?v=R4UDyifPER8

Chủ Nhật, 2 tháng 1, 2011

Bài giới thiệu

Mẹ Bé Xíu muốn tạo ra blog này nhằm chia sẻ kinh nghiệm nuôi dạy con cái, chăm sóc gia đình, nấu ăn ngon. Mong mọi người ghé thăm và nhận xét để chúng ta trao đổi và học hỏi lẫn nhau.
Mẹ Xíu cũng muốn sau này Xíu có thể xem những bài viết của mẹ để nhớ những kỷ niệm tuổi ấu thơ và hiểu được mẹ yêu con nhiều thế nào, con nhé!